

Kỷ niệm
Chuyện quê hương
Sóng nước Cổ Chiên
Vết hằn viên sỏi của ngày xưa
Thao thức
Cuộc Chiến Làng Đại Phước năm1953: Bài
vè Kính Các Cha Dòng Chúa Cứu Thế: Bài vè


Kỷ
Niệm
Ta ôm chầm kỷ niệm
Miệng gọi người ngàn xa
Mai nầy khi mất trí
Người vẫn là của ta
Trăng tự tình với gió
Vẳng tiếng đàn ngày xưa
Đêm tàn không mộng mị
Đời buồn như cơn mưa
Ngày tần ngần nhìn nắng
Thèm bóng mát thuở nào
Đi tìm manh sò tím
Chút tình đã trao nhau
Hôm nào chân rã mõi
Bãi hoang vắng quay về
Xoá tên người trên cát
Quên một thời đam mê
VTA (3/06)

Chuyện Quê Hương
Trời se lạnh võ sò nằm lăn lóc
Khoảng đời em tim tím góc mộng mơ
Nhớ ít thôi chỉ đủ đễ làm thơ
Lóng lánh sợi tơ trời cài bím tóc
Nhớ nhiều khi nhỏ buồn rồi lại khóc
Như mưa sầu rơi rỉ rả ngoài sân
Cứ thật xa mà lại thấy thật gần
Lời tâm sự thầm thì trong giấc ngủ
Ðây lời thơ ngọt ngào hương đu đủ
Về đường xưa tìm hái trái nhản lồng
Em theo anh thăm lại những dòng sông
Ngồi câu cá dưới cây bần râm mát
Chuyện quê hương nhẹ nhàng như điệu nhạc
Kể đi anh em thèm được ngồi nghe
Chuyện bẩy chim, bơi lội, những trưa hè
Vùng kỷ niệm dạt dào trong tim héo
Cuối cuộc đời hai đứa mình hai nẻo
Trái nhản lồng chua ngọt xẻ làm đôi
Ðọc thư anh em mằn mặn bờ môi
Ngày tuổi ngọc hiện về trong tâm tưởng
Ðêm lại về em ngồi đây mường tượng
Quê hương mình trăng thật sáng trên cao
Ngồi bên anh nghe tiếng lúa rì rào
Rồi anh kể chuyện ngày xưa còn bé
Dạ lan hương theo gió đêm nhè nhẹ
Thoang thoảng thơm hoà mùi đất sân nhà
Trên đầu ngọn tre e thẹn ánh trăng ngà
Sương xuống lạnh nhưng lòng mình đang ấm
UM
(4/14/04)

Sóng
Nước Cổ Chiên
Cùng đến
vùng trời xa thăm thẳm
Ngọt ngào hoa nắng tuổi mười lăm
Màu nâu đất ruộng nghe thương lắm
Như sáng hôm nào em đến thăm
Vân vê tà
áo bà ba nhỏ
Nghiêng nghiêng vành nón lá bài thơ
Gió mát từ Vàm hay hơi thở
Của người em nhỏ đến trong mơ
Dừa Xiêm
ngọt liệm mời em uống
Rồi em ngồi nghỉ võng anh giăng
Trưa nay mình ghé thăm cồn cát
Bắt đàn còng nhỏ chạy lăng quăng
Quê mình
vẫn đẹp như tranh vẻ
Cổ Chiên soi bóng mái chùa miên
Tiếng trống ngũ âm hàng me cũ
Xin cùng trở lại tuổi hoa niên
UM

Vết Hằn Viên Sỏi Của Ngày Xưa
Ta tìm hoài viên sỏi của
ngày xưa
Trong tìm thức một nổi buồn bén góc
Và tự hỏi sao nghe niềm cô độc
Vẫn theo về tẩm ước giấc thụy miên
Nhạc và mưa gột rửa nét muộn phiền
Nhưng cái nhớ bám sâu vào da thịt
Viên sỏi lăn tròn ngày càng xa tít
Một vết hằn in dấu cuộc tình xa.
UM

Thao Thức
Tôi nhớ
những tối thức làm thơ
Từng giọt nước mắt rơi thành vần điệu mới
Hình ảnh quê hương xa vời vợi
Và những tình yêu mong manh như sương khói, mập mờ
Tôi nhớ những chiều thật cô đơn
Bóng tối ngả theo hoàng hôn trên đại lộ
Tôi thầm mơ một bóng hình không rỏ
Với vòng tay bao bọc yêu thương
Và đôi môi ấm sưởi hồn tôi lạnh giá
Ðêm nay
trong ngọt ngào hạnh phúc
Tôi bổng thèm nếm lại nổi buồn xưa
Và ngồi nhìn cơn mưa
Bay lất phất trên cành hoa sim tím
Tôi thèm đi một mình trên đại lộ
Nghe gió phớt lạnh trên vai
Ðể nghe vần thơ
Thành cơn sóng dạt dào dâng trong tim nhỏ
Và tôi sẽ gửi bài thơ đó
Tặng cho anh.
UM (7/04)

|